Trả lời bạn đọc Blog

Các bạn thân mến,

Có bạn hỏi về sự vắng mặt của mình trên blog, về PW một số entries, về yêu cầu bằng MA TESOL với nghề dậy tiếng Anh (Đại học), và về năng lực tiếng Anh của cá nhân giảm dần với thời gian.

Thời gian vừa rồi mình bận nhiều việc khác nhau nên ít đưa bài lên. Một số bài để password vì đó là vấn đề đã cũ (dù vẫn còn giữ nguyên tính thời sự), không muốn ảnh hưởng tới tâm lí của các bạn trẻ khi đệ đơn vào một trường nào đó. Ví dụ vấn đề điểm đầu vào thấp với ngành y, dược của đại học Kinh doanh Công nghệ là nguyên nhân chính gây làn sóng phản đối do lo sợ ảnh chất lượng đào tạo không đảm bảo đối với hai ngành này…

Liên quan tới việc chọn nghề, mình vẫn nói là với các sinh viên có ý định muốn làm giáo viên hay giảng viên ngoại ngữ thì bằng cấp chuyên ngành muốn dạy là cần thiết. Dù người ta có phủ nhận bằng cấp tới đâu thì cũng phải chấp nhận một thực tế, hầu hết các ngành nghề khi đi xin việc tại một cơ sở nào đó, dù nước ngoài hay trong nước, đều dựa trên bằng đào tạo cả. Do vậy, việc một bạn nào đó muốn đi dậy tiếng Anh tại một trường đại học nào đó và được yêu cầu bằng MA là bình thường vì hiện giờ Thạc sĩ là yêu cầu bằng cấp tối thiểu với giảng viên đại học (bên cạnh nhiều điều kiện khác nữa). IELTS quốc tế – chứng chỉ năng lực tiếng Anh – bây giờ không chỉ là yêu cầu bắt buộc với giảng viên ngoại ngữ (tiếng Anh), mà còn đối với các giảng viên các chuyên ngành khác ở một số trường đại học, hoặc các viện nghiên cứu của một số cơ quan nhà nước.

Còn với những bạn muốn đi dậy tiếng Anh theo kiểu tự mình chiêu sinh, tự mình mở lớp, tự mình giảng dậy… thì bằng cấp chẳng có nghĩa lí gì. IELTS cao chứng tỏ năng lực tiếng của mình tốt, hoàn toàn có thể tự tin để làm việc đó, miễn sao người học chấp nhận móc hầu bao trả cho mình. Với những bạn có nhu cầu dậy tiếng Anh, học chuyên ngành tiếng Anh chắc chắn là phù hợp (dù chưa đủ).

Việc một cá nhân thi IELTS năm nay thấp hơn so với một hai năm trước là điều hết sức bình thường, không chỉ với những người ở Việt Nam, mà ngay cả với một số cá nhân đã và đang học ở nước ngoài. Khả năng sử dụng ngoại ngữ và khả năng thi để lấy chứng chỉ IELTS nhiều khi không đồng nhất. Mình đã gặp không ít trường hợp tiếng Anh kém hẳn so với thời kì trước khi sang Úc . Dễ giải thích thôi, khi sang Úc, người học tập trung  vào học chuyên ngành (nghề kế toán, nghề đồ họa chẳng hạn), hoặc sang Úc, người học có xu hướng sống với cộng đồng Việt nhiều hơn, hay đi làm thêm ở những cơ sở không đòi hỏi giao tiếp nhiều bằng tiếng Anh … Vì thế, không phải cứ rơi vào nước nói tiếng Anh thì tiếng Anh sẽ tự nhiên được cải thiện.

Sơ sơ như vậy. Mình sẽ xem lại toàn bộ các phản hồi và sẽ trả lời từ từ các câu hỏi mà mình cho là phù hợp với đa số. Cám ơn các bạn. Chúc các bạn yêu thích tiếng Anh hơn và tìm được công việc phù hợp với ngành nghề mình được đào tạo.

Advertisements

Cò giáo dục

Đời nay đúng là quá khổ (hú hú). Giáo viên biên chế thì cũng có cái sự khốn cùng của giáo viên. Giảng viên cũng vậy, thấp cổ bé họng chả có tiếng nói gì quyết định vận mệnh của mình. Có những cái hiển nhiên của mình mà cũng không dám lên tiếng “đòi” quyền lợi (phụ cấp thâm niên là một ví dụ của sự chây ì và xxx). Không những thế, còn tiếp tay cho “cò” để chúng ra sức lộng hành. Không có lẽ cái gì cũng mua cũng bán được thời nay!

Cám ơn các bạn phóng viên Phụ nữ online vô cùng dũng cảm. Còn các bạn, có nghĩa là vẫn còn hi vọng, cho một môi trường sống sạch sẽ. Các bạn đã giúp phần phanh phui vụ mua bán trẻ em tại nơi tu tịch (Chùa Bồ Đề). Giờ các bạn lại nối tiếp vụ này: cò viên chức giáo viên. Sắp tới, sẽ là vụ gì đây…

Đọc ở đây: Cò viên chức giáo dục lộng hành, nâng giá khi hàng trăm giáo viên mất việc:

http://phunuonline.com.vn/xa-hoi/doi-song/co-vien-chuc-giao-duc-long-hanh-nang-gia-khi-hang-tram-giao-vien-mat-viec-59598/

Đây nữa này. Cả trung tá tham gia cò nhé huhu: http://phunuonline.com.vn/xa-hoi/doi-song/dieu-tra-doc-quyen-co-vien-chuc-giao-duc-long-hanh-o-thu-do-59315/

Có ai biết thêm thông tin không, hãy gửi thông tin cho họ. Họ là số ít còn lại ở xã hội này – những nhà báo chân chính – không vì tiền mà bán rẻ đồng loại.

Tuyển sinh 2015 (tiếp)

Bộ Giáo dục cũng được nhiều lườm nguýt của thiên hạ, và của các trường. Của thiên hạ thì rõ rồi. Của các trường vì bị coi là “tiếm quyền tự chủ”. Nghĩ cũng khó. Thời buổi này mà thả lỏng mọi thứ cho các trường thì có khi cũng loạn, mà loạn kiểu khác. Khi đó, có một kịch bản là ai đỗ cứ đỗ và ai trượt cứ trượt. Quyền trong tay ta. Ai mà biết. Xét cuối cùng thì vẫn ai thân cô thế cô – thiêt nhé. Bởi vậy, nếu để tất cho bố Bộ lo thì việc chuyển nguyện vọng hay rút hồ sơ đơn giản hơn, bởi có một quy trình chung với anh máy tính với mấy con tính lập trình là xong tuốt. Chả ai phải chạy nháo nhào đi đâu cả. Dữ liệu nhập vào một đầu mối. Có khi lại nhanh. Hơn là kiểu lắm thầy thối ma, các con nhà ba ba chấu chấu cào cào đỡ thiệt đơn thiệt kép.

Sát giờ G phụ huynh nháo nhào, kẻ cười người khóc, kẻ buông xuôi. Thôi đành để cho cuộc chơi đưa đẩy, khi mà trận đã tàn. Nhìn thấy nước mắt lã chã rơi thấy thảm.

Công bằng mà nói, chỉ có hai đối tượng, rất nhỏ, hoặc điểm cao chót vót, hoặc thấp lè tè là không phải đầu quân xung trận, xắn quần áo, chia nhỏ trận địa với các nhân lực có thể của từng cụm gia đình, để mà mai phục “nộp nộp rút rút”. Cao chót vót thì kiểu gì cũng có thể đỗ. Thấp lè tè thì kiểu gì cũng chắc trượt. Nói có thể đỗ vì tổng điểm chỉ có vậy, bài không khó nhưng cũng không dễ đạt điểm tối ưu. Mà tổng điểm thì chỉ có 10 cho một môn. Chênh nhau thì cũng chừng 1/4 chứ không quy nhỏ hơn (nói cách khác là hội nhàng nhàng quá nhiều nên khổ). Chưa kể còn nảy nọc ra một lô những điểm cộng nào vùng, nào chính sách, nào dân tộc (ơ hơ, người Hoa cũng là dân tộc mới bỏ xừ người Kinh chứ hé hé), nào thương binh, nào liệt sĩ, nào có công nào giải này giải nọ … tất tần tật những thứ ưu tiên ưu đãi đó không ai rõ ngay từ đầu, khiến cho các sĩ tử chỉ dựa vào duy nhất cái kết quả bài thi thì … ngã ngửa và trở tay không kịp.

Mục tiêu chọn nghề bị chuyển xuống hàng thứ yếu thành chọn trường. Miễn có chỗ vào trường rồi tính sau (thì còn thi tiếp để chọn khoa tiếp như ở một số trường há há)

Mục tiêu tiết kiệm bị phá sản, ngân sách giảm nhưng sự tốn kém đổ dồn vào cái túi của người đi thi. Mấy chục ngày ăn trực nằm chờ tốn kém lắm chứ (mà đừng trách họ không sử dụng application online. Ai mà dám tin ở xứ nhà mình – nếu không cho người ta cái gì có thể tin – thôi thì cứ giấy trắng mực đen cho chắc ăn)

Mục tiêu giảm ảo bị phá sản. Có trường tưởng nhận đủ thí sinh. Đùng cái rút ào ào. Thế là lại thiếu. Như hôm nay thôi, Đại hoc Quốc gia cũng bắt đầu ngã ngửa là thiếu vô khối sinh viên. Báo hại bao cháu tuột cơ hội vào các ngành đã định – chỉ vì đỗ mà phải làm bài rút non sang ngành khác. Rõ khổ.

Mục tiêu tạo điều kiện cho thí sinh chọn ngành bị phá sản. Vì lo rút rút nộp nộp thế là thiếu kiên định, chuyển nguyện vọng nên vuột mất cơ hội vào ngành lựa chọn (như ví dụ trên)

Mục tiêu giảm stress bị phá sản. Trong suốt hành trình 20 ngày tuyển sinh là 20 ngày thắc thỏm, giật thột, lo lắng. Nước mắt rơi cũng không ít. Ác mộng chắc cũng không hiếm.

Tóm lại giảm bớt một kì thi là tốt. Nhưng có vô số hệ lụy xảy ra. Đau đầu.

Tốt hơn có lẽ chỉ cần xét tốt nghiệp phổ thông. Rồi cho thi đại học như bao nhiêu năm xưa vẫn vậy. Phương án thả lỏng cho các trường tự quyết định tuyển sinh thì chỉ khổ con nhà ít quan hệ vì thời nay quả thật khó mà tin ở đạo đức công quyền.

Ưu tiên vùng miền, chính sách này nọ chỉ nên tính vào hỗ trợ (học bổng, học phí, chỗ ở, đi lại, bỏa hiểm y tế học đường, sách vở v.v.) sau khi đã trúng tuyển, hoặc chỉ ưu tiên một số ngành nhất định, không phải ngành nào thích là được ưu tiên. Nếu chấp nhận ưu tiên vùng miền thì sau này tốt nghiệp cũng cần phải chấp nhận sự điều động phân công công tác phù hợp với vùng miền ưu tiên.

Tuyển sinh 2015

Lâu rồi cũng chẳng quan tâm lắm tới “món” này (vì có nhiều “món” khác thú vị hơn 🙂 . Nhưng dạo này nhiều bạn bè, phụ huynh gọi điện nhiều quá nên đành viết tiếp vài dòng (Không nói tới những cái hay mà Bộ đã nói, bởi nếu không hay thì chắc Bộ đã không chọn phương án chung này hix hix).

Tuy nhiên, thật trái ngược với ý đồ tốt đẹp thì việc Bộ cải tiến để gộp hai kì thi vào một, rồi ném uỵch cái quyền chọn cho học sinh là việc làm tệ hại nhất từ trước tới giờ trong lịch sử tuyển sinh đại học ở nhà mình. Thi xong rồi thì, trừ những thí sinh điểm cao chót vót, vẫn rối như canh hẹ. Đỗ đấy, mà trượt đấy, không biết đâu mà lần. Vừa tra tấn tinh thần, lại vừa tốn kém vật chất. Ngay đoạn cứ chạy ra chạy vào hóng cái báo cáo danh sách tuyển sinh của các trường đã điên mất rồi (mà có phải nó luôn cập nhật đâu). Chưa kể các thí sinh ngoại tỉnh, muốn rút hồ sơ chuyển trường phải (dù đã Bộ mới ra chiếu chỉ thay đổi) tới Sở Giáo dục hoặc tới trường làm thủ tục. (Tới trường cùng địa bàn đã mệt, tới sở ở các địa phương thì có khi cũng phát điên đầu với dân ở xa tỉnh lị). Tóm lại tiết kiệm đâu chưa thấy nhưng tổn thất cho mỗi gia đình không hề nhẹ, cả vật chất lẫn tinh thần.

2. Việc chọn ngành. Rất nhiều người hỏi nên học ngành gì. Nói thật với mọi người, người nhà mình thì chắc chắn là khuyên không học tiếng rồi (dù có gọi ngôn ngữ a bờ cờ oai zét tê đi nhé). Còn hỏi lí do vì sao thì nói nhiều rồi, vẫn kiên định không nói lại. Còn nếu đã học tiếng từ nhỏ rồi mà thi đại học đã được 9 điểm Anh rồi chẳng hạn thì 100 lần nói là không vào khoa tiếng Anh, dù bất cứ tiếng Anh loại gì với tên gọi như thế nào. Ai chửi rủa mình là dốt tiếng Anh nên ghét ngành đó thì cũng mặc kệ nhé, vì nó chẳng ảnh hưởng gì tới mình cả. Đơn giản là dành thời gian để học những cái khác có ích hơn. Mà không phải bảo là 9 điểm là giỏi nhé, thuần túy là có cái nền đó rồi, học lấy cái chứng chỉ quốc tế là ai cũng biết trình độ tiếng Anh rồi. Phí 4 năm vào một cái chỉ cần một thời gian ngắn là hoàn thành nó thì tự đánh giá hay dở nhé. Còn quá thích nó mà muốn tiếp tục nó thì đó là sở thích cá nhân rồi, không ai bình luận được (đương nhiên nếu thích học tiếng quá thì cũng chỉ nên chọn một hai ba thứ tiếng còn có khả năng xin việc tốt – trước mắt).

Tại sao không học tiếng a bờ cờ oai zét tê đơn giản là vì lại phải mất thêm thời gian để học nghề khác (nếu không chọn nghề dạy tiếng). Hơn nữa, để học giỏi một thứ tiếng không nhất thiết phải học đại học. Các thứ tiếng phổ biến bây giờ các trung tâm dậy rất nhiều. Học online với giáo viên, hay tự học cũng được. Thời đại công nghệ mà.

Tại sao chọn nghề để học: sau này đi làm nghề thì phải học nghề cụ thể thôi. Cơ hội tìm việc làm cũng dễ hơn, cơ hội thăng tiến (không bao hàm nghĩa “chức vụ”) theo nấc thang nghề nghiệp cũng nhiều hơn. Đơn giản là nếu làm nghề loong toong thì cơ hội thăng tiến bằng nghề của mình đương nhiên hoặc mình siêu giỏi, hoặc gia đình mình siêu điều kiện, hoặc mình siêu may mắn. Nhỉ?

Sen

Cũng năm lần bảy lượt mình muốn viết một stt nào đó về sen nhưng cứ viết rồi lại xóa, mình cứ lấn bấn hai cái tên sen với quỳ.

Nếu có google thì cũng chỉ ra một loại là sen, là lotus và cá lẻ một số bài dạy cách phân biệt sen và quỳ.

Mình thì vẫn nghĩ, chỉ có một loài tên là sen và trong sen, cũng như muôn vàn động thực vật khác nữa, có ti tỉ loại khác nhau.

Nếu có đi bất cứ nơi nào ngoài địa bàn Hà Nội mà bảo những đầm sen bát ngát nơi họ không phải sen mà là quỳ thì cuộc chiến cãi cọ sẽ mãi không có hồi kết, như kiểu “châu chấu”, “cào cào” hay “tôm” với “tép” mà thôi. Không có lẽ nào, sen lại không phải là sen mà lại phải là một cái tên khác, lạ hoắc lạ huơ, trừ người Hà Nội.

Cũng có bài khá công phu phân biệt sen với quỳ, như ở đây chẳng hạn

https://www.facebook.com/notes/ph%C3%BA-tu%E1%BB%87/ph%C3%A2n-bi%E1%BB%87t-hoa-sen-v%C3%A0-qu%E1%BB%B3/10150898985026921

 

Tuy nhiên mình đọc bài này thấy chẳng khoái tí nào vì có vẻ như phân biệt rạch ròi quá về mặt thực vật học với những chức năng lí tính của nó.

Dù có nói thế nào thì với đa số quỳ vẫn cứ là sen với chè sen, trà sen, tâm sen, đài sen, hoa sen, lá sen, ngó sen, củ sen, nem sen, nhụy sen, mứt sen v.v. chứ nhất định không thể là quỳ được.

Dù nó có tồn tại với hàng trăm cánh và đứng lâu hàng tháng trời như ở Thái Lan, hay hai lớp nhạt nhòa, hay lớp cánh nhỏ đan dầy bên trong thì với đa số, chúng vẫn cứ là sen. Màu sen hồng tôn thêm làn da nâu nâu của cô gái thôn quê trong bộ cánh bà ba màu lá sen cũng đủ làm hớp hồn bao nhiêu trai làng mới lớn, và bông sen trắng tinh khôi vẫn tỏa hương ngào ngạt trên ban thờ của một gia đình vào mỗi độ mùng một hay rằm mùa sen, hay những nụ sen trắng điểm xuyến cho những vòng hoa ở những đám tang buồn cho một thanh niên yểu mệnh, hết thảy chúng vẫn cứ là sen, không thể là một cái tên nào khác.

Cũng chỉ ở Hà Nội mới có phân biệt sen với quỳ (như người ta bắt đầu truyền khẩu nhau mạnh mẽ hơn gần đây).

Ngày xưa khi mua sen về chẳng bao giờ thấy nở, một cụ già bảo với mình: đó là quỳ. Quỳ không nở vì người ta đã lấy gạo ướp sen. Và tự dưng mình tin điều đó, nên chả mấy khi mua sen ngoài đường về cắm.

Thế rồi, mình ra tận đầm sen đâu đó, hoa nở ngút ngàn, dù có tận mắt chứng kiến người chủ đầm hái từng bông còn chúm chím thì về vẫn cứ là 70% nở là may, còn lại khoảng 50:50, những nụ sen cứ thâm dần thâm dần rồi rụng tả tơi. Ngoài đầm dù có thơm ngát đến mấy thì về nhà rồi cũng chỉ loáng thoáng thơm.

Nhưng sen hồ tây thì khác, mới cắm lên là thấy bình thường, chỉ sau một đêm mỗi bông hoa đều nở bung khoe sắc hồng tươi, hương thơm ngào ngạt. Loại sen này đặc biệt khác ở hình thể với lớp cánh to bao ngoài và những lớp cánh nhỏ chi chít bao quanh gương sen, chúng thơm nồng nàn, quyến rũ, làm ngây ngất người cắm hoa, chúng vẫn nở rực rỡ dù người ta có lấy hết gạo đi để ướp trà. Khi cánh đã rơi, sắc hồng còn có thể tồn tại và đôi khi những cánh hoa như còn cố giữ mình gắn vào cuống không muốn rời ra.

Mình bỗng hiểu chỉ có loài sen hồ tây này dân sành hoa Hà thành mới gọi nó là sen. Chỉ giống sen đó mới đủ hương thơm để ướp một loại trà sen đặc biệt mà không phải ai đã từng sống ở Hà Nội đều được nếm thử. Còn với đại đa số người Việt thì sen, dù có mang tên nào, vẫn thanh tú đáng yêu và các món ẩm thực từ sen vẫn không bao giờ mang bất cứ tên nào khác với quỳ.

Yêu sen dù với bất cứ tên nào

Có ai nỡ đốn cành chặt cụt ngọn cây giữa hạ?!?

Không có lẽ mình cứ suốt ngày lầu bầu.
Qua các hàng cây trong trường, dọc khuôn viên sân thể thao đã từng rợp bóng mát giữa ngày hè có lúc ngoài 40 độ,
Nhìn thấy từng đống cành lá chặt ngổn ngang, từng đống, từng chồng…
Thân già trơ trụi, cộc cằn, nào phượng vĩ, nào hoa sữa, nào hoàng lan, nào bàng …
Lòng tràn ngập sự xót xa đau đớn…

Giá như đầu xuân khi mưa lun phun
Tiết trời còn mát mẻ, cây hoa đâm chồi nảy lộc, chim muông còn đủ sức hát ca, cây tràn trề nhựa sống sau những tháng ngày đông dưỡng sức…
người ta đã có kế hoạch tỉa cành, chặt bớt những tán, cành nguy hiểm tiềm năng, đủ an toàn cho người ngày giông bão, nhưng cũng đủ thời gian cho cây mọc tán nhỏ chở che con người lúc nắng xém màu da
thì đến giữa hè làm gì còn cảnh cây trụi xác xơ
Chống chọi sao đây người ơi, cây ơi

Thương cây bao nhiêu
Giận người vô tình, vô nghĩa, vô trí bấy nhiêu
Thế mới biết
Làm người đốn cây, dọn rác, quét đường phố cũng cần có một cái đầu biết tư duy và rất biết cảm thông…

Hà Nội – cây đổ, chết người, và anh đào Nhật Bản

Cũng không hiếm để nghe tin về một tai nạn đường phố, nhưng chuyện đi giữa thủ đô mà chết người vì cây đổ, điện giật, thụt cống lại là chuyện không mấy bình thường. Nhưng chuyện đó lại vẫn cứ xảy ra ở Hà Nội, thủ đô ngàn năm văn hiến của Việt Nam.

Mỗi mùa nước lũ, mưa bão lại là một mùa ngay ngáy lo âu, một ngày ra đường, có ai biết là sẽ được bình yên?

Những hàng cây rợp bóng thủ đô, có ai nghĩ nó lại có thể là thảm họa cho một gia đình, một cá nhân nào đó? Nhưng nó đã và có thể sẽ tiếp tục trong tương lai.

Nhiều nhiều năm trước khi trồng những hàng cây xà cừ hai bên phố, có khi nào người ta nghĩ loại cây đó không nên trồng bởi đặc điểm của nó là rễ chùm, không ăn sâu. Khi thân quá to, gió lốc có thể quật ngã nó bất cứ lúc nào, nếu người đi đường không tử nạn, thì cũng là thiệt hại cho các gia đình gần đó.

Hàng năm người ta vẫn cắt, vẫn chặt tán cây, nhưng điều đó cũng chưa đủ. Khí hậu thay đổi khôn lường, các cơn gió lốc dường như cũng mạnh hơn. Và chuyện chết người cũng có vẻ dễ xảy ra hơn.

Nhật Bản nổi tiếng với những rặng anh đào đẹp mê hồn. Để có những rặng anh đào bên đường phố, dọc bờ sông, quanh hồ hoa rủ, cha ông người Nhật đã nghĩ cách xa hàng trăm năm, chứ không nói tới vài chục năm. Hoa anh đào nhiều nơi có, nhưng để biến nó thành khu anh đào, rừng anh đào, vườn anh đào cho người dân Nhật, và thế giới ngắm nhìn, chiêm ngưỡng, phải kể công lớn ở những người hoạch định đô thị Nhật Bản.

Cũng hiếm có nơi nào mà ngoài đường, cây cổ thụ đều cắt tán gọn gàng như người Nhật. Đất nước luôn hứng chịu thiên tai, và người Nhật mỗi khi có thể đều lường trước hậu quả xấu, giảm thiểu tối đa mất mát cho con người.

Trồng cây không phải là lợi ích 10 năm. Trồng cây cũng là lợi ích cả trăm năm. Trăm năm sau người Nhật hưởng thụ những rặng anh đào mê hồn người. Trăm năm giữa thủ đô, chúng ta bắt đầu hứng chịu tai nạn chết người từ cây đổ. Vài năm chúng ta hứng chịu tai nạn chết người vì điện giật giữa phố và trẻ em chết đuối vì sa chân dưới cống khi mưa lớn đổ xuống thành Hà Nội.

%d bloggers like this: