Joshua Bell – Nhạc công tài hoa hay chẳng qua cũng chỉ là sẩm tàu điện?

Joshua Bell chơi vĩ cầm ở tàu điện ngầm 32 đô tips và suất diễn ở Broadway trung bình 100 đô/vé

“A man sat at a metro station in Washington DC and started to play the violin; it was a cold January morning. He played six Bach pieces for about 45 minutes. During that time, since it was rush hour, it was calculated that 1,100 people went through the station, most of them on their way to work.Three minutes went by, and a middle aged man noticed there was musician playing. He slowed his pace, and stopped for a few seconds, and then hurried up to meet his schedule.A minute later, the violinist received his first dollar tip: a woman threw the money in the till and without stopping, and continued to walk.

A few minutes later, someone leaned against the wall to listen to him, but the man looked at his watch and started to walk again. Clearly he was late for work.

The one who paid the most attention was a 3 year old boy. His mother tagged him along, hurried, but the kid stopped to look at the violinist. Finally, the mother pushed hard, and the child continued to walk, turning his head all the time. This action was repeated by several other children. All the parents, without exception, forced them to move on.

In the 45 minutes the musician played, only 6 people stopped and stayed for a while. About 20 gave him money, but continued to walk their normal pace. He collected $32. When he finished playing and silence took over, no one noticed it. No one applauded, nor was there any recognition.

No one knew this, but the violinist was Joshua Bell, one of the most talented musicians in the world. He had just played one of the most intricate pieces ever written, on a violin worth $3.5 million dollars.

Two days before his playing in the subway, Joshua Bell sold out at a theater in Boston where the seats averaged $100.

This is a real story. Joshua Bell playing incognito in the metro station was organized by the Washington Post as part of a social experiment about perception, taste, and priorities of people.

The outlines were: in a commonplace environment at an inappropriate hour: Do we perceive beauty? Do we stop to appreciate it? Do we recognize the talent in an unexpected context?

One of the possible conclusions from this experience could be: If we do not have a moment to stop and listen to one of the best musicians in the world playing the best music ever written, how many other things are we missing?”

Một sáng sớm lạnh giá tháng giêng, có một người ngồi chơi đàn vĩ cầm ở một bến tàu điện ngầm ở Washinton DC. Anh chơi 6 bảnh nhạc của Bach trong vòng 45 phút. Giờ cao điểm. Khoảng 1100 người vội vã đi làm.3 phút trôi qua. Một người trung niên nhận ra có một người đang chơi đàn ở đó. Khựng lại một vài giây, ông tiếp tục rảo bước.1 phút sau, nhạc công nhận được 1 đồng từ một người phụ nữ vừa đi vừa ném vội cho.

Vài phút sau đó, có người dựa vào tường nghe, rồi cũng ngó đồng hồ, đi tiếp. Ông ta cũng sợ muộn giờ làm.

Một người chú ý tới nhạc công nhiều nhất lại là cậu bé 3 tuổi. Mẹ kéo cu cậu đi, vội vã, nhưng cậu dừng lại để ngắm nhạc công. Cuối cùng, mẹ đẩy cu cậu, buộc cậu đi nhưng cu cậu vẫn ngoái đầu nhìn lại. Một vài đứa trẻ khác cũng thế và đứa nào cũng bị bố mẹ kéo đi xềnh xệch.

Trong suốt 45’, chỉ có 6 người dừng lại chốc lát. Khoảng 20 người cho tiền mà không để ý. Nhạc công kiếm được 32 đồng. Khi anh dừng chơi, cũng chẳng ai để ý. Chẳng ai vỗ tay, cũng chẳng ai nhận biết gì.

Chẳng ai để ý, trừ anh – Joshua Bell, một trong những nhạc công tài ba nhất thế giới. Anh vừa chơi một bản nhạc tuyệt hảo của mọi thời đại với chiếc violin giá 3.5 triệu đô.

Trước đó 2 ngày, Joshua Bell bán hết sạch vé tại một nhà hát ở Boston với giá trung bình 100 đô/vé.

Câu chuyện này thật 100%. Joshua Bell chơi violin ở tàu điện ngầm là ý tưởng của tờ Bưu điện Washington trong một thực nghiệm về cảm nhận xã hội, về sở thích và mối quan tâm theo trình tự ưu tiên của con người.

Đại để ý thế này: trong một cảnh huống bình thường và vào giờ khắc không thuận lợi: liệu rằng chúng ta có cảm nhận được cái đẹp không? Liệu chúng ta có dừng lại để đánh giá cái đẹp không? Liệu chúng ta có nhận ra được tài năng trong một cảnh huống bất ngờ không?

Một kết luận sơ bộ từ thực nghiệm này có thể là: “Nếu ta không có một khoảnh khắc dừng lại và nghe một nhạc công tài hoa tầm thế giới biểu diễn một tác phẩm âm nhạc tuyệt hảo như thế, thì liệu rằng trong cuộc đời này, ta sẽ bỏ lỡ bao nhiêu điều kì diệu tương tự khác nữa?”

 

Tagged: , , , , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: