Đất nước qua những năm tháng thật buồn – Nguyễn Khoa Điềm – Country at Dismal Times

Nguyen Khoa Diem

Trong những năm cuối 90 ông có tham gia khóa tiếng Anh theo chỉ thị 422/TTg về đào tạo ngoại ngữ cho cán bộ chính phủ từ cấp vụ trở lên. Nguyễn Khoa Điềm là một học viên cần mẫn và lặng lẽ. Lớp học cả ngày. Cứ 4 giờ chiều là ông xin phép rời lớp để tới cơ quan làm việc.

Hàng ngày trên đường đi làm (Dự án đặt ở Học viện Hành chính Quốc Gia), thỉnh thoảng vẫn gặp ông đi xe máy đi trên đường La Thành.

Ấn tượng tổng thể về ông vẫn chỉ là một người lặng lẽ, điềm tĩnh, như chính cái tên của ông.

Đọc bài thơ này của ông sao buồn sâu thẳm trong lòng…

Mà dạo này càng ngày càng thấy nhiều người từng giữ trọng trách đất nước đầy tâm trạng đến vậy!?!

 

Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc

Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác

Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?
Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?

Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục

Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người

Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …

22.4.2013

 

The country undergoes dismal times
Midnight awaken, puff after puff
Surfing the net expecting some light at other tunnel end*
Like a thirsty man amid the desert

Tranquility prevalence around
Less and less traffic noise delivered
All are sleeping, the rich and the poor alike
Swarms of cicadas have just molted

Why am I awake?
Why am I desperately pursuing a nice coming day?
Just wonder if the flag is still waving over The Royal Palace** today
Managing to keep its true colour until next morn?
Still a tinca now in tranquil  river swimming
wishing to see another one?

Oh… well, when could I see moms and bubs
You guys would be all at ease
Talking cheerfully over cups of hot morning coffee
Or jogging joyfully in eves?

When tear drops along the cheek
Wouldn’t be to dry out stealthily
Yet to look into somebody’s eyes stoically, with faith?

Who would take over our fates
These scary days?
Far away from pine wood at Ngu Binh* Mount
flickering blue candles
forever consoling
The deceased and the yet-to alike
* Light at the other end of the tunnel – Ánh sáng cuối đường hầm, hi vọng mong manh (có)

**Dai Noi – the Royal Palace in Hue acient city, Thua Thien Hue province
Ngu Binh: A mount range in Thua Thien Hue Province

 

Tagged: , , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: