Category Archives: Tản bút

Ngứa mồm tí nào: Một chút nữa về NT

Một số ý kiến về Nhã Thuyên

 

MARCH 26

Lan Chenshi updated her status. Ai quan tâm tới cô Nhã Thuyên (Đỗ Thị Thoan) thì vào đọc một số đối tượng nghiên cứu của đề tài cô ấy làm nhé tôi đã copy trong notes. Phần lớn những cái này khó vào đọc ở Việt có thể đã bị chặn)
Các bài thơ (nếu được gọi là thơ) với tinh thần phản kháng xã hội đang sống là rõ ràng. Nếu bảo nâng học thuật thành chính trị thì chưa chính xác. Nó thuộc chính trị, không thuần tuý học thuật. Vậy có một hội đồng phi học thuật lập nên có thể không phải là phi lí. Đơn giản là mỗi xã hội có một cách vận hành riêng.
Xét về ngôn từ của các bài thơ khác, có lẽ không phù hợp với môi trường đào tạo giáo viên.
Xét về góc độ khác, tác giả là người dũng cảm.
Xét từ góc độ các bình luận muốn bảo vệ cô ấy, cá nhân tôi nhận thấy người ta đang làm hại cô ấy nhièu hơn.
Xét từ góc độ con người với nhau, tôi cảm thông và tôn trọng Nhã Thuyên

 

Mình đã biết tới vụ lùm xùm của luận văn Nhã Thuyên chắc từ dạo tháng 10 năm ngoái. Khi nói chuyện (chat online) với NT, thấy cô ấy chín chắn, già hơn về nhận thức so với nhiều sinh viên cùng trang lứa. Trong giao tiếp cô cũng có vẻ kiệm lời và khá cẩn trọng. Có lẽ thực tế vừa qua đã dạy cho cô ấy cần phải ứng xử với người lạ thế nào. Tuy nhiên, vẫn có thể thấy sự cởi mở cần thiết. Chân tình mà nói thì mình có cảm tình với NT.

Mình đã đọc một số câu chuyện cô ấy viết. Có chuyện hiểu, có chuyện không. Và cũng đã dịch một vài ba phần bài viết của cô ấy. Có phần dịch được ngay, có phần đang đi dở chừng thì bỏ đấy, không muốn đi tiếp vì chả hiểu cô ý muốn nói gì. Tự dưng thấy việc làm của mình phí thời gian. Có vẻ mình bị cuốn vào cô ấy và sự kiện liên quan tới cô ấy, hơn là bản thân tự thấy hứng thú với những gì đang xảy ra xung quanh cô ấy. Một đôi ba lần mình cũng đã lên tiếng đâu đó, nhưng có lẽ sự lên tiếng đó là thừa. Và mình giữ im lặng thì có lẽ tốt hơn chăng (cho chính cô ấy). Và có khi chính cô ấy cũng chả cần phải được ai bênh vực. Chính cô ý cũng bảo, cái luận văn đó chỉ là chuyện nhỏ, cô ấy cũng muốn quên nó đi, không muốn quấy động lại nó (hình như thế).

Mình đã xem một video cô ấy phỏng vấn tác giả nhóm Mở miệng. Khi nghe họ nói chuyện, mình đồng cảm với họ nhiều hơn, không thấy sự dung tục ở các nội dung mà họ muốn nói tới. Cũng có cảm giác họ hiểu mình cô độc, bị ném bên lề và biết thân biết phận thật. Vì thế mới nói thông cảm nhiều hơn. Và cũng có cảm giác nên cho họ cái quyền họ thích nói gì thì nói. Đơn giản mình nghĩ điều đó là cần thiết với cuộc sống tinh thần của họ. Với lại, những lời nói đó cũng chả ảnh hưởng tới hòa bình, trừ khi họ thực sự muốn cầm dao đâm vào ai đó…

Khi đọc một số sáng tác của nhóm Mở Miệng (đa phần là bị chặn), phần lớn là thấy không ổn bởi ngôn từ phá vỡ tiếng Việt thuần túy, đôi chỗ có thấy công kích cá nhân nhà thơ này, nhà văn nọ, nhà nọ, nhà kia và điều đó là không nên. Một số chỗ công kích phản kháng xã hội quá đà. Có thể có sự bức bối trong xã hội đang sống, nhưng nhiều cái mô tả hơi phóng đại “các ông cho chúng tôi được ngủ với vợ tôi” chẳng hạn. Ai cấm ai ngủ với nhau đâu, bằng chứng là dân số vẫn tăng vèo vèo (hahaha), trừ khi muốn ngủ theo kiểu mà mọi người muốn: ngủ với nhau ngoài đường chẳng hạn hehe.

Các bài thơ thô thiển kinh hoàng, đọc mà phát tởm, nếu có thể tởm. Có những tiêu đề nghe một lần mà đầu óc lại cứ bị lảng vảng kiểu “mưa móc l. dân tộc” hay dí nọ dí kia.  Khiếp, kiểu dùng từ gì mà kinh dị. Đâu phải cứ phải quăng hết cả các cơ quan đoàn thể ra thì mới là “xả”. Có chăng đó là sự phản kháng với cái gọi là “luật lệ hóa, công thức hóa ngôn ngữ”. Nhưng nếu công thức hóa được thì có khi cũng tốt vì như vậy, ít người có thể phải văng hơn để xả. Khi người ta xả như cơm bữa thì nó không còn tác dụng để xả nữa, và lúc đó cần xả thực, người ta sẽ dùng dao, dùng súng, kiểu giống dùng thuốc gây nghiện, đáp ứng được nhu cầu thường phải dùng dose cao hơn mới tác dụng ngang bằng. Xét từ cái đó, mình không cổ súy cho loại văn chương thô thiển hay ai đó bảo là “phi quy chuẩn” đó. Nếu ai đó bảo rằng một số tác phẩm dạng samizdat sau một thời gian được in lại khi chế độ thay đổi, kiểu Bulgacov hay Solzenhitsin hay v.v. thì chắc khả năng đó xảy ra với Mở Miệng sẽ là rất ít. Ít nhất suy đoán từ những “tục phẩm” mình đã đọc (những cái khác mình không biết vì chưa đọc). Nói thế để thấy mình đọc một số cái và thấy chúng có lẽ chẳng có giá trị gì về văn học cả. Bố ai mà nuốt nổi cái thứ văn học tả thực, tục tằn kinh hoàng đó. Vậy mà có người còn ví nó như thơ Hồ Xuân Hương. Vãi.

Mình cũng thử hình dung, khi NT mang những cái kết quả nghiên cứu của mình nói chuyện cho sinh viên của mình, cô ý sẽ phát ngôn những từ đó thế nào khi lấy dẫn chứng. Ối trời ơi, có người bảo “không nhất thiết phải mang phần nghiên cứu đi mà dạy” thì mình lại bảo rằng hầu hết những ông thầy nào mà chả sướng mang cái mình nghiên cứu ra mà khoe với học trò. Không tin ư? Thử ngồi các giờ học của các thầy xem có bao giờ lại bỏ qua các nghiên cứu của mình trước học trò hay không! Và suy luận khi người ta đã đình giảng các khóa học của cô ý thì mình cũng hơi hiểu hiểu vì thực tế các lớp học ở đại học bao giờ chả có “cá ngầm” nằm đó, có khi chính là các đối tượng đang học giảng viên đó chẳng hạn (ai lạ gì đội ngũ này ở các trường đại học, nhỉ?).

Mình đã đọc luận văn NT hai lần đứt đoạn. Lần đầu đọc thấy có vẻ cũng thú vị vì nó khác với những cái kiểu luận văn mình vẫn hay đọc. Tuy nhiên, mình cũng bỏ giữa chừng vì nhiều lí do, nhảy phăm luôn xuống cái kết. Nhưng cũng không thấy ấn tượng lắm. Mình cũng thấy chuyện cô ấy làm nghiên cứu về những thứ “cấm kị” đó (chắc chắn bị cấm vì các vụ nói chuyện ở viện Gớt bị hủy, hoặc không được phép xuất bản) chả có gì sai cả, nhưng đó có lẽ là lí lẽ ở những nơi bình thường. Còn ở nhà mình, khi mà dịch một bài viết về “dân chủ” đã có thể bị tống xà lim rồi thì mình cũng nghi ngờ các nghiên cứu đó có được tự do làm hay không.

Lần hai, khi người ta xới lại nó, mình lai muốn đọc nó, nhưng cũng không kết thúc được. Tự dưng cảm thấy tiếc thời gian. Mình đọc làm gì nhỉ? Đối tượng nghiên cứu của nó cũng chẳng có gì thú vị tới mức mình phải bỏ thời gian để nghiền ngẫm mà tìm ra cái hay cái dở cái băn khoăn của họ. Mình còn nhiều mối quan tâm khác nữa thú vị, thiết thực hơn. Thật thế.

Có một cảm giác rất rõ ràng là NT kiên định với quan điểm của mình, biết rõ cái gì là “được làm” và cái gì là không được làm theo quy định, qua các từ đại loại như “e dè” “e ngại”, “ngại ngùng” khi đề cập tới một vài tác giả khác liên quan tới nhóm MM. Và cái sự tự tin này đã được một ai đó bảo là sự “ngây thơ chính trị”.

Tuy nhiên mình vẫn duy trì một suy nghĩ rằng: Khi hội đồng thông qua đề tài, đề cương nghiên cứu, chắc hẳn có sự vì nể vì rất có thể người hướng dẫn là nguyên chủ nhiệm bộ môn, hẳn có sự vì nể nhau nhất định và có thể cả hội đồng đó chưa phải ai cũng rõ tường tận đối tượng nghiên cứu của luận văn là gì. Nhưng cũng có thể họ, những người làm văn học Việt hiện nay, thực sự nghĩ rằng Việt Nam bây giờ đã khác và vai trò của học thuật, nghiên cứu học thuật hay những gì gì đó đã thực sự thông thoáng hơn, cởi mở hơn… (chăng).

Người ta có thể tranh cãi là người nghiên cứu cần phải có tự do nghiên cứu. Nhưng người ta cũng nên hiểu, tự do là thứ vô cùng hiếm ở xứ xở này. Nhiều khi cái tự do này được xác định lỏng lẻo, hoàn toàn tùy thuộc vào những người ra quyết định. Người ra quyết định đa phần là cảm tính, kiểu “thích phanh trần thì cho phanh trần; Cho may ô mới được phần may ô”, hệt như những năm 80s của thế kỉ trước vậy. Tuy nhiên người ta có một cái võ trong tay đó là Luật giáo dục (hay là mình cố dùng mấy cái từ trong đó để biện giải cho cái lập luận của những người ra quyết định thu hồi luận văn)

Trong luật giáo dục ghi rõ mục tiêu của giáo dục đại học hay gì gì học là đào tạo con người xã hội chủ nghĩa có phẩm chất chính trị, có x y z…

Cái từ phẩm chất chính trị này nội hàm của nó thật là rộng, thật là co giãn, thật là chật hẹp, thật là đàn hồi muôn hình vạn trạng. Úp vào cái luận văn của NT thì đẹp quá rồi còn gì mà cãi cho nó mệt. Họ nói thu hồi vì vi phạm trường quy có lẽ cũng không sai (mình đồ vậy)

Nếu muốn cãi thì phải cãi cho được để người ta chấp nhận vứt bỏ cái lồng bàn kia đi chứ không phải cãi từ chính cái luận văn của NT. Làm sao để cái lồng bàn đó không còn tồn tại trong nhiều hoàn cảnh, chứ không phải là chỉ giải quyết một cách đơn lẻ cái trường hợp của cô NT này.

Mình cũng đã xem cái danh sách những người kí vào đơn kiến nghị. Thoáng nhìn, mình lại tưởng họ bê từ cái danh sách kí phản đối dự án Bô Xít năm nào. Nhưng có lẽ không phải, và mình nghĩ, cũng đa số là những người đã kí cái bản bô xít kia. “Không những người đó kí thì ai dám kí đây?”.

Nhấc điện thoại lên, gọi cho cô bạn cũng là dân văn học. Thấy cô có vẻ kiên định. Ừ phải đó, cái họ kí không phải là họ muốn cứu NT. “Nó cần gì ai cứu, nó vẫn có việc, vẫn mọi sự ok, cũng phải mời mãi nó mới ở lại trường làm giảng viên…”, “mọi người làm là vì chính mọi người cảm thấy bức bối”, “nhân cái luận văn này để mà muốn nói một cái khác, rằng thực sự nơi này cần có một sự tự do thật sự…”, “không ai xới cái luận văn này vì NT cả, NT đâu có cần ai xới”…

 

Thực chất là họ – những người tham gia vào cơn lốc NT đang dính vào một cái lưới ngầm bởi những anh nào anh nào đó ở đâu đó đang uýnh nhau, họ không có lí do gì khác ngoài uýnh học trò của chính họ. Và chẳng may cho NT, một con muỗi xoắn vào cái dòng đó mà thôi.

Theo đơn yêu cầu kí tá thì thấy người khởi sự là một nguyên hiệu trưởng. Mà nghe bảo, hai trường phái HT đang uýnh nhau. Xét cho cùng, nếu họ uýnh nhau thì cứ kệ cho họ uýnh nhau, sao (mình) phải xoắn xuýt hết cả lên. Nhỉ? “Chính một số ở BTG cũng bị vướng vào tấm lưới đó mà không thoát ra được” (?!?). Không có lẽ hầu hết mọi người lại phải bấn loạn hết cả lên vì một cái sự việc buồn cười: Khởi gốc là uýnh nhau. Các thầy uýnh nhau (xưa nay chỗ nào thầy uýnh nhau chả lấy trò ra dọa, nhể). Các quân quan uýnh nhau (kiểu gì chả có một hai xe pháo mã bị phanh thây, nhể). Bản thân người trong cuộc thì thờ ơ vì coi cái luận văn ý như đã chết… cứ gọi là loạn xì ngầu.

Xét cho cùng, NT, rất có thể có cần ai lên tiếng cho chính cô ấy đâu. Xét cho cùng, chính những người lên tiếng, cũng chỉ vì bản thân mình (nhưng cũng hàm ý là vì cái lớn hơn (chăng) ngõ hầu có một không khí dân chủ hơn, tự do hơn trong học thuật, nghiên cứu. Ủng hộ họ nhưng mình không định làm như vậy. Lí do đơn giản vì mình ngại. Ngại mất thời gian khi một lúc nào đó sẽ có nơi này nơi khác yêu cầu giải thích này nọ… Ngại tiếp xúc với chính những gương mặt mà hình dung có thể sẽ phải đối diện, khi kí tá vào cái văn bản này. Thà để cái thời gian đó nằm ghểnh xem TV, chả sướng hơn sao!

Xét cho cùng, cái mình cần là hỏi xem tới khi nào thì Đại học Hà Nội sẽ thanh toán tiền phụ cấp thâm niên cho giảng viên – cái sờ sờ trước mắt, hiển nhiên trước mắt mà người ta còn lớ lờ lơ, huống chi những cái cao xa tít tắp nơi nào: tự do học thuật – một sự xa xỉ (chăng).

Advertisements

Hư ảo

Nó lạnh toát sống lưng.
Vừa xem diễn ở một nhà hát phía nam thành phố, nơi vốn xa lạ và huyền bí với nó.
Nó đi với cô bạn một thời lưu học sinh. Không hiểu thế nào, khi ra khoi rạp sát bên nó lại là ông anh T, một người đồng môn đại học. Mà thật lạ, ông anh nói chuyện bình thường nhưng lại cứ như là áp sát cái đầu vào mái tóc nó, cứ như hai người là tình nhân vậy.
Anh ta thì thầm nhỏ to chuyện giời chuyện đất. Anh ta trách sao không thông báo về tang gia để tơi thăm. Nó loáng thoáng đáp đã nhờ chị đơn vị phó loan tin, rằng tang gia bối rối, có gì mọi người thông cảm.
Bỗng dưng hai người họ chia tay và lúc này nó sực nhớ ra nó không biết lối dẫn tới chiếc xe ca đưa đón mọi người tới nhà hát.

Nó rút điện thoại ra để gọi. Mà cứ loanh quanh, không thể nào gọi được.
Nó cứ lang thang hết ngang cùng ngõ hẻm. Nhưng thực ra là nó cứ loanh quanh với ma trận đường phố rối rắm, tối tăm, thoát mờ thoát tối bưng. Nó muốn gọi taxi. Tịnh không có cái nào qua lại.
Nó nhớ tới cô bạn cùng. Rút điện thoại để hỏi đường tới chiếc xe mà nó nhớ đã đậu tại cổng nhà hát. Chuyện đơn giản thế mà sao nó giờ mới nghĩ ra chứ!
Bỗng dưng nó nhận ra là cái túi đen bị thủng một lỗ bằng ngón tay út.
Nó lạnh toát sống lưng
Túi bị rạch nát một đường.
Cái ví với bao nhiêu thẻ ngân hàng, thể tích điểm của siêu thị hay minishop mà bỗng nhiên người ta cứ tâng nó lên thành VIP… Không cánh mà bay.
Nó sa vào một ổ nhền nhện. Hình như vậy.

Những cái quán nghèo nàn, xơ xác chẳng ra hàng hóa gì trong kệ giống ngoài các khu chợ phố huyện. Một hai cô gái ngồi đó thôi. Tất cả những câu chuyện của nó với họ đều không tới một kết cục nào, mục đích của họ chỉ là đưa nó vào xem những cái băng video gì đó, nó cảm nhận là rất kinh dị, trong khi nó chỉ có một mục đích duy nhất là gọi xe về nhà.

Nó băng qua một con hẻm khác. Có tí ánh sáng chiếu vào. Nó nhận ra một đám các bà các cô mà nó quen từ thời hãy còn để chỏm. Nó nhận ra chính xác bà Phong Khoan, gánh cái gì đó. Nó nói gì đó với họ mà nó không tài nào nhớ nổi. Đại loại là hỏi thăm đường xá. Nhưng chẳng ai chỉ cho nó rõ con đường nó phải đi là gì.

Rồi nó lại đi tiếp. Loanh quanh. Bấn loạn. Nó nói chuyện với 2 mẹ con chủ quán phía sau nhà. Có vẻ giống cái nhà vệ sinh đi vòng qua cái trạm xăng khi sáng nó đi nhờ trên đường về quê. Bà mẹ tay bế đứa nhỏ, nói năng cũng vừa phải, lúc thì thầm lúc quả quyết là sẽ ưu tiên cho nó, đưa nó đi trước. Nó hí hửng đợi. Nhưng hóa ra cả cái xóm đó không nói ngôn ngữ bình thường. Ý họ chỉ muốn nói là họ ưu tiên cho xem một cái băng video đi tìm đường về nhà.

Nó thất vọng lắm nhưng cũng chẳng biết phải làm gì. Nó lại đi tiếp.
Nó gặp cô gái chở một bé con bằng xe đạp đi qua cái dốc nhỏ. Tới một cái con đường nhỏ sát bờ tường gạch, bên trái là vũng nước.
Cô gái gục xuống chiếc xe mơn man cái đùi của nó, rồi ưỡn người ngả nhẹ ra phía sau. Đứa bé con cũng ngả ngướn trên chiếc ghi đông xe đạp.
Nó run lập cập, lạnh toát sống lưng.
Thằng bé con với mẹ nó mặt trắng đuỗn, đờ ra, nhợt nhạt dưới ánh sáng mờ mờ của một bức tường lạnh lẽo.
Nó nhảy vội xuống vũng nước, gắng hết sức bình sinh, đẩy phăng phăng cái xe đạp.
Không chút sợ hãi
Nó gọi điện cho chồng.
Reng reng reng
Nó chợt tỉnh giấc
Nguòi run lẩy bẩy. Mồ hôi toát ra từng hạt một.

Nhưng mắt nó hơi mở. Hình như nó đã kịp định hình. Nó không còn cảm thấy sợ nữa.

Nó biết là nó không việc gì phải sợ nữa

Nó biết nó có ai trong lúc tuyệt vọng nhất của mình…

Sài Gòn vs Hà Nội – một nét chấm phá 2012

Lâu lắm rồi, giờ mới lại vào Sài Gòn. Nắng, nắng và nắng.

Sài Gòn dường như đỡ ồn ào hơn, hay là bình lặng hơn, hay là bởi vì Hà Nội đã ít yên tĩnh, e ấp hơn và càng ngày càng xô bồ hơn?

Đường phố Sài Gòn phổ biến với những hàng Dầu (thân đen) và Sao (thân trắng), thẳng tuốt. Chúng được trồng từ thời Pháp thuộc, là tài sản thiên nhiên của thành phố và các nhà dân bên đường có trách nhiệm bảo vệ chúng. Trong khi đó, những cây cổ thụ đứng trước cửa nhà dân Hà Nội, nghe nói, được triệt tiêu từ từ bằng cách đổ nước sôi hàng ngày vào gốc. Tự truyền nhau, trồng cây cổ thụ trước nhà là xui.

Những cây sao, dầu cổ thủ thẳng tắp khiến Sài Gòn không lẫn được với bất cứ nơi nào trên đất nước này

RIMG0181

Vỉa hè Sài Gòn thường rộng từ 3-5 mét. Do vậy dù có kinh doanh tại gia nhưng đường phố vẫn không có cảm giác lộn xộn như Hà Nội, khi đường phố hầu như vắng bóng vỉa hè bởi bị chiếm dụng.

Taxi Sg hầu hết là 7 chỗ. Chủ yếu là Innova. Lần sau đi thì né Sài Gòn air 18.5kđ/km so với HN, hãng đắt nhất là CP Taxi Group – Taxi chính phủ – một tập đoàn của nhiều quan chức…. Hà Nội taxi chủ yếu dòng Getz, Martiz 4 chỗ. Mấy hãng rẻ hơn của SG là Mai Linh, Vinasun nhưng Vinasun hiện giờ đã vượt thị phần so với Mai Linh.

Đời sống đêm của Sài Gòn có vẻ sôi động hơn. Phòng trà các loại đủ kiểu mọc lên với đủ kiểu kinh doanh, từ hàng sao tới hàng bình dân, tự phát. Hà Nội có vẻ vắng những cuộc tụ tập của người lớn tuổi hàng đêm, ngoại trừ dân sinh viên, thích “trà chanh chém gió vỉa hè”.

Chủ phòng trà Guitar Mộc tên Sinh đang say sưa hát phục vụ khách những nhạc phẩm của Phạm Duy

Chủ phòng trà Guitar Mộc tên Sinh đang say sưa hát phục vụ khách những nhạc phẩm của Phạm Duy

RIMG0108 RIMG0098

Đời sống của dân Sài gòn có vẻ cao hơn nhiều so với lớp bình dân Hà Nội. Hay là bởi giới mình tiếp xúc, cũng như lứa tuổi đã sang bên kia dốc cuộc đời nên thích hưởng thụ hơn và có khả năng để hưởng thụ hơn.

Có một điều không thể không nói là cảm giác về an ninh ở Sài Gòn giờ thua xa thuở nọ. Ra đường, ngoài taxi, chỉ nên đi người không, với mọi thứ nhét vào túi quần jeans, điều đó đồng nghĩa với việc đừng váy áo túi đồ trang sức, chết oan đấy. Đó là vì thiên hạ đồn thổi, nhiều tội phạm đã được thả ra không phải do cải tạo tốt mà là nhà tù không còn chỗ chứa… Dù sao, khoản này, Hà Nội vẫn chưa đến nỗi nào, ít nhất ra đường còn có thể mang theo cái túi đeo, đương nhiên nếu leo lên xe bus thì cũng … không thể nào nói trước được điều gì!

RIMG0230

Hai mặt bàn xa lông đan kín bằng lớp nút bấc rượu vang ngoại. Một ý tưởng trang trí độc đáo, sành điệu của “dân chơi trí thức”

RIMG0234

Một trong nhiều tủ rượu trưng bày từ lầu 1 lên lầu 3

RIMG0243

Cặp mãng xà dương cổ ngâm trong bình cỡ đại, trên cùng là tay gấu ngâm rượu

 

Thao

Thao là tên cô giúp việc cho nhà mình. Cô làm theo giờ. Do một người đồng nghiệp giới thiệu. Cùng làm cho nhà mình, Thao còn giúp cho nhà bác H., cựu bộ trưởng bộ học, và một số người thân cận khác nữa của mình.

Thao sinh năm 71, là mẹ của 3 con, đứa lớn đã vào đại học, gia đình công giáo. Hiền lành, chất phác, trung thực, chịu khó, đúng giờ, chuyên nghiệp…

Khó tính như anh xã mà cũng phải khen nức nở. Đúng giờ không sai một cắc là Thao có mặt. Thay bộ quần áo đi đường, Thao bắt đầu các công đoạn như một cỗ máy, chính xác, khoa học, bắt đầu từ ngoài đường, vào sân rồi lầu 1. Cứ chừng 2 giờ kém 10 là Thao bắt đầu hút bụi thảm tầng 1, đủ kịp thời gian tới 2pm – bắt đầu giờ làm việc tại gia của mình-, rồi cứ thế cho tới hết tầng 3, coi như xong việc. Chừng 4 tiếng là mọi cái tinh tươm, nhà sạch như lau như li, không chê vào đâu được.

Có một dạo Thao bận làm nhà cho bố mẹ chồng nên nghỉ việc. Mọi người trêu là Thao mới bán đất ở quê nên không cần đi làm thêm nữa. Dạo đó cũng khổ, phải nhờ nhiều người lắm, cuối cùng cũng có một chị ngoài tứ tuần tới giúp. Buổi đầu thỏa thuận ngần ấy tiền (theo người giới thiệu), tới nơi chị tự rút số giờ làm việc đi một tiếng và tăng thêm vài k/giờ. Không sao. Chấp nhận. Buổi sau chị tự động rút tiếp một tiếng nữa (nhà làm thế là sạch rồi). Vẫn không sao. Nhưng tệ nhất là chị làm xong cái gì thì vẫn để nguyên vị trí đó và mình phải đi dọn lại. Mặc dù đã được cảnh báo trước, nhưng vẫn không ngờ độ lười và độ luộm thuộm của chị. Đến ngày thứ ba, sau khi chị tự động rút bớt công việc cần phải làm để về sớm hơn nữa thì mình tự động cho chị out luôn.

Thế rồi cứ lần lữa tìm người mà không được, để đợi tới ngày Thao tiếp tục công việc của mình.

Thật mình không có gì phải phiền lòng về Thao. Trong mọi hoàn cảnh, Thao chẳng bao giờ hết việc và luôn được mọi người nể phục, tôn trọng.

Tính ra Thao cũng giúp cho mình được mấy năm rồi. Coi như trời thương mình, tặng cho cô giúp việc thật tốt quá….

Cám ơn Thao!

Nghệ sĩ ưu tú, nghệ sĩ nhân dân

Giời ơi, sao dạo này lắm nghệ sĩ ưu tú, nghệ sĩ nhân dân thế!

Thực thà là mình cũng thuộc hàng chịu khó giết thì giờ bằng các phim Việt trên truyền hình, kể cả giờ vàng, giờ bạc, giờ ngủ trưa… Số tên các nghệ sĩ có danh càng ngày càng nhiều nhưng mình chẳng nhớ nổi vai nào vào vai nào. Mọi cái cứ nhờ nhờ, nhạt nhạt thô thô.

Chẳng hạn chú chuyên đóng vai đầu bò đầu biếu chọc cười khán giả bằng những hành động thô thiển hoặc dở anh dở chị Công Lý – mà chẳng bao giờ mình nhếch nổi mép cười. Ưu tú vài năm, chẳng mấy chốc chú lại nhảy tót lên nhân dân. Hài vãi cả ruột gan.

Còn cái cô gì nghệ sĩ nhân dân, đóng vai em bé Hà Nội, rồi thì vai gì sau này để mà nhận nhiều danh hiệu thế? Cứ cho là vai đó là đỉnh đi để nhận “yêu tí”, vậy cái gì khiến nàng nâng cấp lên nhân dân? Chịu, không biết. Nhưng có một cái nàng rất nổi đợt rồi khi chiến đấu vụ sáp nhập hay phân chia mấy cái nhà hát.

Chán cả chuyện. Ưu tú mới chẳng ưu tọt… Vài năm nữa, chắc “lứa” diễn quen mặt trên các phim truyền hình “lên đời” hết lượt cho coi.

Từ phim sến Hàn tới thị phần xe hơi ở Việt Nam

Những năm cuối thế kỉ 20 đầu thế kỉ 21, người Việt chuyển khẩu vị từ các phim cổ điển Nga trên TV sang các phim soap opera Hàn.

Thực ra thị trường phim dạng này được khởi nguồn từ châu Mỹ, với những Nô tì Isaura, Người Giàu cũng khóc, Đơn giản tôi là Maria… Nhưng tại sao chỉ tới khi sến Hàn xuất hiện, thì người Việt lại đóng đinh ở đó, để cho nhan nhản các shop thời trang, các salon hiệu Hàn, các cửa hàng dược phẩm hay mĩ phẩm Hàn bắt đầu mọc như nấm tại Việt Nam?

Cái mĩ phẩm Hàn phổ dụng tới mức, người ta bảo, hàng tháng, cô nhân viên phụ trách phần xác cho đồng chí X bay sang Hàn, vác đủ thứ về để thực hiện các động tác chăm sóc cơ thể ngọc ngà cho đồng chí, từ da tới thân, từ đầu tới đuôi tất tần tật cái gì cũng Hàn…

Chẳng biết thực hư thế nào, nhưng công bằng mà nói, hàng Hàn chắc không thể sánh với hàng Nhật.

Nhưng tại sao phần lớn dân Việt vẫn thích xài hàng Hàn?

Có thể là giá cả. Có thể là trào lưu. Có thể là đua đòi. Nhưng có một cái chắc chắn đó là những cái kiểu stereotypes được định hình trong người Việt từ các bộ phim sến của Hàn… Những Bản tình ca mùa đông, những Ngôi nhà hạnh phúc, những Giày thủy tinh v.v. và v.v. Thế mới biết các nhà kinh doanh Hàn lọc lõi đến nào. Họ đâu có phí tiền đầu tư cho những phim thuần túy giải trí vô bổ hay nặng mùi chính trị! Nhà kinh doanh bỏ một vốn thu hàng chục lần bốn cái lời!

Đơn giản thế thôi?! Chẳng cần biết, nhưng càng ngày hàng Hàn càng phổ biến hơn ở Việt.

Không tin à?

Nhìn thử con số thống kê coi, có mấy chục ngàn gái Việt đang lao đầu vào làm dâu Hàn, mà đa số, toàn trẻ trung xinh tươi “kết” cả các chàng tâm thần hay dùi đục chấm mắm cáy từ các vùng nông thôn hẻo lánh khỉ ho cò gáy không dám mơ một người phụ Nữ Hàn đứng gần, chưa nói tới họ theo về làm vợ.

Gần hơn nữa, nhìn ngoài phố thử coi, giờ các hãng xe hơi Hàn chiếm đa số ngoài đường, từ Kia tới Daewoo hay Huyndai… hết thảy đang dần dần thế chỗ cho Toyota, Mercedes, Ford hay Nissan…. Đương nhiên không ai bàn tới ở đây những Lamboghini hay Rolls Royce bởi những kiểu đó thì chỉ một nhúm đại gia mới để tâm tới, chứ còn bình dân, chiếm đa số trong tổng 9 chục triệu dân thì … thị trường Hàn vẫn còn là con đường rộng mở, thẳng tiến tới … chân trời.

Sau phim Hàn là những cái đã nhìn thấy rõ.

Không biết sau Gangnam Style sẽ là cái gì đây!

Thôi miên lấy đồ?

Có hay không chuyện bị thôi miên ngoài đường để lấy đồ?

Không biết.

Nhưng có lần đã mang một ít tiền đi mua gì đó, chừng hơn chục tê. Bỏ vào túi quần bò. Cũng hơi cộm lên.

Qua chợ, lướt qua hàng vải.

Từ hàng phở gần đó có hai người đàn bà, một già một trẻ đứng vụt dậy khỏi quán phở và đi tới gần.

Họ cũng xà vào hàng vải. Chỉ nhớ họ áp sát hay vỗ nhẹ vào tay… rồi có một luồng gió lạnh và mặt mày xa xẩm. Mình loạng choạng suýt ngã vào chị hàng vải và ú ớ kêu câu được câu mất…”chị … đuổi mấy bà này đi…”.

Chị hàng vải quát lên hai ba câu, hai người đàn bà vút qua khỏi quầy vải và … tiếng thở dồn dập của mình cũng chấm dứt.

Hoảng hồn.

Hóa ra mình không phải là người có tinh thần yếu như vẫn tưởng… Nếu không thì hôm đó chắc chắn đứt…

Nhưng vẫn chỉ là cảm tưởng. Còn chưa biết có thôi miên ăn trộm đồ không.

***************

Tóm lại vẫn nên cảnh giác. Gặp ai ngoài đường hỏi linh tinh thì tránh không trả lời. Nếu có thì nhanh chóng, đừng nhìn vào mắt họ, cố gắng tránh động chạm và hai tay phải nắm chặt để lấy hết sức bình sinh, hò hét cái gì có thể… cũng có thể tự giải thoát khỏi  luồng khí của họ điều khiển mình…

%d bloggers like this: